KHI MỘT AI ĐÓ BUỒN...

“Khi một ai đó buồn, họ cần rất nhiều người để chia sẻ. Nỗi buồn chỉ vơi đi bằng tình thương chứ không có một phương thuốc nào hết. Khi chia sẻ một nỗi buồn, chúng ta sẽ không buồn hơn, nhưng người khác sẽ vui hơn…Họ cần những khuôn mặt hơn là những viên thuốc. Họ cần những bàn tay, những tô cháo, những quả ổi hái để đầu giường. Họ cần mỗi buổi tối ghé lại ngồi với họ trong im lặng.
Họ cần chúng ta dẫn họ lên đồi cuốc một mảnh vườn, và thỉnh thoảng hỏi họ có thích ăn bắp rang không…” Đó là lời me cậu bé trong cuốn sách "Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" của nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần đã nói với con, khi cậu bé cố giúp cô hàng xóm đỡ buồn. Cô hàng xóm đã mất đi đứa con của mình. Cậu bé đã hỏi cô ấy có thích ăn bắp rang không, nói chuyện với cô và nhờ cô đan cho mình một chiếc mũ len xinh xắn...Cậu hỏi mẹ rằng, liệu đan len có giúp cô đỡ buồn hơn không ? và mẹ cậu bé đã trả lời như thế.
"Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ" là cuốn sách thiếu nhi viết về cuộc sống của một cậu bé 10 tuổi sống ở đồng quê. Cuộc sống trong trẻo của cậu không hề có game, internet,.. mà có khu vườn xinh đẹp và những đứa bạn đáng yêu. Cậu bé đã may mắn sống trong một gia đình có sự giáo dục tuyệt vời từ cả hai bố mẹ, khiến cậu lớn lên với cảm xúc tinh tế, trái tim giàu yêu thương,.. và nhiều phẩm chất quý giá.
Cuốn sách là một "vé trở về tuổi thơ" cho tất cả những ai đã cảm thấy mệt mỏi với khói bụi công nghiệp và nhịp sống xô bồ ở thành phố.
Silence is the most powerful scream-
(^.^)***
"Life is really simple, but we insist on making it complicated"
0 nhận xét :
Đăng nhận xét